dreamsmeanin
Nhan Dinh Man City
Trong bóng đá, có những trận đấu mà người ta cứ ngỡ mọi thứ đã an bài ngay từ trước khi bóng lăn. Một đội bóng lớn, bề thế, với dàn sao lấp lánh như Manchester City, ai cũng nghĩ họ sẽ nghiền nát đối thủ, đi thẳng đến chiến thắng dễ dàng. Thế nhưng, đời mà, có ai nói trước được điều gì. Đôi khi, một cái tên không ai ngờ tới, một cầu thủ tưởng chừng vô danh, lại có thể làm nên chuyện, khiến gã khổng lồ phải chao đảo, thậm chí là “tháo chạy” trong sự ngỡ ngàng. <a href="https://index-jdbgame.com/" >Nhan Dinh Man City </a>
Trong cuộc sống cũng vậy thôi anh em ạ. Có những lúc mình cứ nghĩ mình là Manchester City, vững vàng như một ngọn núi, công việc thì cứ thế mà trôi chảy, cuộc sống thì cứ thế mà êm đềm. Mình có kinh nghiệm, có mối quan hệ, có “dàn cầu thủ” chất lượng (ý là kỹ năng và kiến thức của mình ấy mà). Tự tin lắm, đôi khi còn hơi kiêu ngạo một tí, nghĩ là chả có gì có thể làm khó được mình. Cứ thế mà tiến thôi, nào ngờ đâu, có những “Semenyo” của riêng mình xuất hiện, bất ngờ, khó lường, và đủ sức gây ra một trận động đất nhỏ trong cái thế giới tưởng chừng ổn định của mình.
Một cú lật kèo không tưởng
Tại sao tôi lại nói vậy ư? Chuyện là, cách đây mấy năm, tôi đang làm ở một vị trí khá ngon lành trong một công ty lớn. Thu nhập ổn định, công việc quen tay, đồng nghiệp thì thân thiết như anh em một nhà. Sáng đi làm, chiều về chơi với con, cuối tuần cà phê bạn bè, cứ nghĩ cuộc đời mình cứ thế mà trải thảm thôi. Y như Manchester City đang có chuỗi thắng dài, vô địch Premier League dễ như bỡn vậy đó.
Rồi đùng một cái, công ty tôi có một đợt tái cơ cấu quy mô lớn. Không phải nhỏ lẻ đâu, mà là thay đổi gần như toàn bộ hệ thống quản lý, quy trình làm việc, thậm chí là cả định hướng phát triển. Tự nhiên nghe tin mà tôi cứ đứng hình mất mấy giây. Giống như kiểu Manchester City đang dẫn trước 3-0, tự nhiên nhận 3 bàn thua liên tiếp trong 5 phút cuối vậy đó. Tôi cứ nghĩ, với kinh nghiệm của mình, kiểu gì mình cũng ổn thôi. Ai ngờ, cái dự án chuyển đổi đó nó phức tạp khủng khiếp, vượt xa mọi thứ tôi từng làm.
Hồi đó, công việc của tôi đang làm theo kiểu cũ, mọi thứ đều thủ công, rập khuôn. Giờ họ đòi phải áp dụng công nghệ mới, phải học cách tư duy khác, phải làm việc theo một quy trình mà tôi chưa bao giờ thấy. Áp lực bắt đầu đè nặng. Từ một người tự tin, tôi thấy mình bắt đầu lung lay. Cứ như cái lúc Manchester City bị một đội nhỏ hơn ép sân liên tục vậy, mình thì có tên tuổi đó, có kỹ năng đó, nhưng tự nhiên lại thấy lúng túng, không biết phải xoay sở ra sao. Thậm chí có những lúc, tôi chỉ muốn “tháo chạy” khỏi dự án đó, khỏi công ty đó, khỏi cái mớ hỗn độn đó. Tối về nhà cứ trằn trọc, nghĩ liệu mình có nên tìm một công việc khác không. Cứ đà này thì tôi sẽ bị đào thải mất.
Thức tỉnh và tìm đường sống
Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, đâu có dễ. Lớn rồi, gia đình rồi, đâu phải muốn làm gì thì làm. Tôi tự nhủ, không thể “tháo chạy” mãi được. Phải đối mặt thôi. Cái lúc đó, tôi bắt đầu nhìn cái “Semenyo” của mình (tức là cái thách thức đó) bằng con mắt khác. Tôi nhận ra mình không thể dùng tư duy cũ, cách làm cũ để giải quyết vấn đề mới. Giống như MC, họ không thể cứ giữ nguyên đội hình, chiến thuật khi gặp một đối thủ đặc biệt. Phải thay đổi!
Tôi bắt đầu mày mò tự học. Từ chỗ lơ mơ về công nghệ mới, tôi cắm đầu vào tìm tài liệu, xem video hướng dẫn, hỏi han những đứa em làm ở phòng khác có vẻ nắm bắt nhanh hơn. Mỗi buổi tối, thay vì lướt mạng xã hội hay xem phim, tôi lại ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng hiểu từng khái niệm mới, từng dòng code mới (dù công việc của tôi không phải viết code nhiều, nhưng phải hiểu cách nó hoạt động). Rồi tôi xung phong làm thêm mấy nhiệm vụ khó, những việc mà trước đó mình luôn né tránh, chỉ vì muốn được thực hành nhiều hơn.
Cái quá trình đó nó vất vả lắm, y như một cầu thủ phải tập luyện tăng cường thể lực, tăng cường kỹ năng đặc biệt vậy. Có lúc nản chí, muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi tôi lại tự động viên mình. Nhìn những đồng nghiệp khác cũng đang vật lộn, nhưng họ vẫn cố gắng, mình sao có thể bỏ cuộc được? Dần dần, tôi bắt đầu quen thuộc hơn với hệ thống mới, quy trình mới. Tôi không còn thấy nó là một “Semenyo” đáng sợ nữa, mà là một cơ hội để mình nâng cấp bản thân.
Không còn là gã khổng lồ tự mãn
Cuối cùng, dự án chuyển đổi cũng hoàn thành. Tôi không chỉ trụ lại được, mà còn được đánh giá là một trong những người thích nghi nhanh và tốt nhất. Từ một người suýt “tháo chạy”, tôi lại trở thành người hướng dẫn cho những đồng nghiệp còn đang bỡ ngỡ. Điều này cho tôi một bài học lớn: đừng bao giờ tự mãn. Dù bạn có là Manchester City đi chăng nữa, thì ngoài kia vẫn luôn có những “Semenyo” sẵn sàng xuất hiện và tạo ra bất ngờ. Cái quan trọng là mình phải luôn sẵn sàng học hỏi, thay đổi, và đừng bao giờ ngại đối mặt với thách thức. Đừng để mình trở thành gã khổng lồ ngủ quên trên chiến thắng, để rồi một ngày phải “tháo chạy” trong sự hối tiếc.
by dreamsmeanin on 2025-12-27 08:17:33
No comments yet.